PDA

View Full Version : Sài Gòn đêm trở lạnh


medotchua
14-01-2009, 12:57 PM
Thứ Tư, 14/01/2009
TT - Cái lạnh bất thường ở Sài Gòn những ngày này đang khiến những người nghèo, vô gia cư càng thêm khốn khổ. Với họ, đó là những đêm trắng co ro bên vỉa hè, gầm cầu…

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=309747
Bà Sáu ngồi bán vé số bên chén cơm chiều đã nguội lạnh trên cầu Ông Lãnh - Ảnh: THẾ ANH
Cái lạnh bất thường của Sài Gòn những ngày cuối năm làm người dân ở đất phương Nam quanh năm nắng chói chang cảm thấy thích thú. Nhưng đó chỉ là đối với những người có chăn êm, nệm ấm. Còn những người nghèo, những người vô gia cư thì khác…

Với họ, đó là những đêm trắng co ro trong giá lạnh bên vỉa hè, gầm cầu… mong chờ mặt trời ló dạng xua đi cái rét đêm dài.

Cầu là nhà, vỉa hè là tổ ấm

Khi đường phố Sài Gòn trở nên quá tải sau giờ tan ca chiều cũng là lúc ông Huỳnh Văn Phước lê những bước chân mệt nhọc sau một ngày đi bán vé số về dưới gầm cầu Ông Lãnh ngồi nghỉ mệt. Quê ông ở tận Cà Mau. Mỗi lần hỏi đến chuyện con cái, gia đình, ông đều lảng tránh bằng cách lấy tay vẽ lên đất những hình dạng không có thực…

Năm nay bước qua tuổi 63 nhưng trông ông già yếu hơn tuổi của mình nhiều lắm. Tiếng ông thều thào: “Chú lên đây đã 4-5 năm nay rồi. Suốt mấy năm nay gầm cầu là nhà của chú. Ăn cũng ở gầm cầu, ngủ cũng gầm cầu mà đón tết cũng ở gầm cầu! Chú bị bệnh thận, ngày phải tốn vài chục ngàn tiền thuốc, nếu thuê nhà nữa lấy gì để sống? Mà chắc cũng chẳng sống được bao nhiêu nữa đâu, yếu lắm rồi...”.

Ngồi đếm đi đếm lại mớ tiền lẻ nhàu nát, ông nhẩm tính: “Còn trăm ngàn bạc, ăn đĩa cơm hết mười ngàn, còn lại mua vài chục tờ vé số đi bán tiếp. Trời lạnh lắm, nằm cũng không ngủ được, thôi thì ráng đi kiếm thêm chút tiền để mai mua thuốc uống”. Đó là khoản vốn liếng mà ông còn lại để mưu sinh sau nhiều lần đi bán số ban đêm bị giật. Gia tài của ông chỉ vỏn vẹn cái túi rách với vài bộ áo quần quá khổ lượm được. Trời về đêm sương giăng mù mịt, gió dưới sông thốc lên mang theo cái rét có mùi làm ông già rùng mình.

Mò mẫm trong những giỏ rác, ông lấy ra một cái áo mưa rách choàng lên người cho đỡ rét rồi liêu xiêu bước vào màn đêm. Dưới cầu đã lạnh, trên cầu lại càng lạnh hơn. Ông cố co mình nép bên thành cầu tránh gió nhưng tay không quên vẫy vẫy xấp vé số cho người qua lại nhìn thấy. Vé số hết, ông chìa cái nón ra vỉa hè rồi nhắm mắt như để quên đi cái đói, cái rét.

Tiếng ông lẫn trong tiếng xe cộ: “Đêm nào cũng thế, hết vé số thì chú chìa cái nón ra ngồi chờ. Ai thương tình thì cho, chứ chú không dám xin. Nhục lắm, nhưng không làm thế thì mai lấy tiền đâu mà mua thuốc để uống? Chú sợ phải chết dưới cái gầm cầu này…”.

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=309748
Đã hơn 30 năm nay, chiếc xích lô và cái vỉa hè là mái ấm của ông Đoàn Văn Minh
Cách đó không xa, ngay ngã tư đường Nguyễn Công Trứ - Ký Con (Q.1)- nơi mà người ta vẫn xem là “phố Wall của Sài Gòn”, ông Đoàn Văn Minh cứ xoay đi xoay lại chiếc xích lô của mình để tránh gió.

Đã hơn 30 năm nay, chiếc xích lô và cái vỉa hè nơi đây là mái ấm của ông. Cái áo ông mặc chỉ còn lại hai chiếc nút để lộ nguyên bộ xương sườn và làn da sạm nắng đang nổi gai vì rét. Kéo cái mền mỏng dính co mình trên chiếc xích lô, ông tâm sự: “Nhà tui ở Củ Chi, cũng trong TP này thôi nhưng phải vài ba tháng mới về nhà một lần. Vợ bệnh lên bệnh xuống, con còn nhỏ, cái ăn cái học của cả gia đình đều trông cậy vào chiếc xích lô này đây. Ngày nào hên lắm cũng chỉ kiếm được 70.000 đồng. Trừ đi tiền tui ăn uống, tắm rửa và nuôi vợ con thì còn đâu nữa mà thuê nhà hả chú? Ăn thì nhiều chứ ngủ có bao nhiêu…?”.

Ngồi kề ông Minh là ông Nguyễn Văn Tâm đang hít hà chờ đợi bên tấm bạt và mớ đồ nghề giác hơi. Ông nói rằng do trời lạnh nên mấy hôm nay khách vắng hẳn, từ chiều đến giờ vẫn chưa có ai mở hàng. Buồn và rét nên không ngủ được, ông Tâm và ông Minh cứ ngồi rì rầm tâm sự nhỏ to cùng nhau.

Ông Minh tâm sự: “Ra tết lại phải lo tiền đóng học phí cho con bé nữa, không biết phen này có lo nổi cho nó lấy được cái bằng cao đẳng hay không?”. Ông Tâm quay sang phía bạn: “Nếu rét còn kéo dài thì chắc năm nay không có tiền ăn tết quá anh Minh ơi!”.

Trời về khuya càng rét đậm, ông Minh bị trúng gió nằm co mình lịm đi trong chiếc xích lô. Ông Tâm vội vàng kéo người bạn già xuống cạo gió. Đường phố vắng tanh, chỉ có hai người bạn già che chở cho nhau trong những đêm dài không nhà…

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=309749

Lâu lâu lại có người ghé thăm bà Sáu và mang cho bà chút bánh trái. Nhờ tình người mà bà Sáu cảm thấy bớt rét hơn.



Hơi ấm đêm đông

Ngay ngã tư đường Hùng Vương - Trần Nhân Tôn (Q.10), không chịu được cái rét bất thường giữa Sài Gòn, anh Phạm Minh Hùng và mấy người bạn chạy xe ôm gom mớ phế liệu nhóm lửa sưởi ấm.

Anh Hùng nói về hoàn cảnh của mình: “Trước đây tui hành nghề chạy xe ba gác, nhưng từ khi có tin bị cấm tui đành chuyển qua nghề xe ôm. Mới chuyển nghề được bốn tháng, không quen mối lái nên cũng ế ẩm lắm. Đêm nào cũng thức trắng nhưng chỉ đủ lo hai bữa cơm qua ngày. Bữa rồi ông già bị bệnh phải bán nốt căn nhà là chốn nương thân của cả gia đình. Do nghèo nên không lo nổi cho con cái ăn học, đứa lớn thì cho về quê làm ruộng, còn đứa nhỏ ai thuê gì làm đó. Khách thì vắng, trời thì lạnh, đêm thật dài anh ạ…”. Ngọn lửa lạc lõng giữa đường phố Sài Gòn về khuya vẫn cháy, nhưng dường như vẫn không đủ sưởi ấm cho những lo toan của phận nghèo!

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=309750
Ông Huỳnh Văn Phước ngồi co mình trên chiếc cầu giữa đêm đông chờ đợi sự thương hại của người dưng



Ngồi co mình ở một góc đường gần bến xe miền Đông là chị em Nguyễn Thị Hằng quê ở Hà Tĩnh. Vừa trải qua một chuyến đường dài từ Bạc Liêu lên, hai chị em đang chờ đợi chuyến xe sáng mai để về quê ăn tết. Hành trang của họ về quê là vài chục cái bánh tráng dừa đặc sản miền sông nước và một ít trái cây đã bầm tím.

Hằng tâm sự: “Hai chị em vào làm công nhân chế biến hải sản ở tận Bạc Liêu, lương mỗi tháng chỉ được hơn triệu bạc. Lúc sáng hai chị em tính mua cái áo gió để khoác cho đỡ lạnh nhưng tính đi tính lại rồi thôi, vì ở quê em còn áo ấm mà, mua chi nữa cho thêm phí...”.

Cố nén những giọt nước mắt, Hằng nói mà như mếu: “Càng lạnh càng cảm thấy nhớ nhà. Ở quê em giờ này chắc cũng lạnh lắm…”. Xa xa, mùi khoai lang nướng bốc lên giữa màn sương lạnh như làm nỗi nhớ nhà của họ càng dâng trào. Nghe tiếng nói chuyện, chị chủ nhà mở cửa đem cho hai chị em họ tấm mền che gió. Chiếc mền mỏng chắc không đủ ấm cho họ giữa đêm tha phương, nhưng cũng bớt phần nào sự đơn độc nơi đất khách.

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=309751
Rét quá, anh Phạm Minh Hùng (hành nghề chạy xe ôm) phải đốt lửa để sưởi ấm - Ảnh: T.A.


Đêm nay tôi lại chợt nhớ đến bà Sáu, người vẫn hằng đêm ngồi bán vé số ở cầu Ông Lãnh. Tưởng trời rét này bà sẽ ở nhà, ai ngờ bà vẫn ngồi đó như mọi hôm, chỉ khác là bà choàng thêm nhiều lớp áo.

Đã hơn 80 tuổi, bà cụ như chiếc lá trước từng cơn gió lạnh. Quê bà ở tận Bến Tre, lý lịch của bà tôi chỉ biết vậy. Bởi khi hỏi đến chuyện con cái, bà chỉ thở dài không trả lời. Khi tôi hỏi bà tại sao lại chọn đúng vị trí giữa cầu để ngồi, bà nói thật thà: “Bà ngồi ở đây, nếu bên quận 4 họ đuổi thì bà xích qua bên mé quận 1, thế là không ai đuổi được bà…”.

Ít ai biết được bà Sáu sống ở đâu, chỉ biết khoảng 18 giờ là bà đã có mặt ở cây cầu này ngồi cho đến tận đêm khuya. Đều đặn hằng đêm, khi bà Sáu vừa đến là có một ông cụ bị câm, sống bằng nghề lượm rác ở dưới chân cầu lên phụ bà dọn dẹp đồ đạc. Rồi khoảng 20 giờ, khi vừa tan ca học đêm lại có một cô bé chừng lớp 9 ghé ngang đưa cho bà bịch cháo.

Đã nhiều lần tôi cố tiếp cận cô bé nhưng em không tiếp chuyện. Và đêm nay cũng thế, em vội vàng ghé trao cho bà Sáu bịch cháo còn bốc khói và thêm cái áo ấm rồi vội vàng bỏ đi như mọi hôm... Chính bà Sáu cũng chẳng biết cô bé là ai, chỉ kịp lí nhí hai tiếng: “Cảm ơn!”.

Dõi theo bóng cô bé đang tuổi học trò chìm khuất trong dòng xe cộ ồn ào, tôi chợt hiểu rằng chỉ có tình người mới đủ sưởi ấm những thân phận không nhà giữa đêm đông…

THẾ ANH

medotchua
14-01-2009, 01:00 PM
thuongmap đã đăng trong cánh hạc đêm lần 5 rùi, nhưng đọc bài này thấy xót quá nên minh đăng riêng một bài để bà con cô bác dễ theo dõi

anthuy_luu
14-01-2009, 09:33 PM
em thấy CHD của mình lần này là mang lại cho người nghèo lang thang bữa ăn sáng (ăn khuya), và chút không khí ngày tết, nhưng vấn đề là họ quá lạnh quá rét, mình cũng có áo lạnh vớ và dầu nhưng em sợ đồ của mình mỏng quá, nếu mình có thể cho họ đồ dày hơn thì tốt quá

langthang
14-01-2009, 11:42 PM
Sài Gòn đêm trở lạnh
người già và em thơ
dưới lề đường đâu đó
co ro trong lạnh lẽo
đói lòng giữa đêm đông.

Trên chân cầu Ông Lãnh
Cụ già bán vé số
lạnh lẽo và đói lòng
Mong hết xấp vé số
Nhưng khó quá ai mua
Khi trời đêm lạnh lẽo
Ai cũng mong về sớm
Bên gia đình người thân
Với bữa ăn gia đình
Trong áo ấm chăn êm.

Nghĩa cử cùng chia sẽ
Của cụ đồng cảnh ngộ,
Bất ngờ thay cô bé
hai mươi giờ tan học
một bịch cháu lặng lẻ
nhưng đầy lòng nhân ái
điểm mười cho cô bé
Điểm của lòng nhân ai.

medotchua
15-01-2009, 11:39 AM
Quang gánh đêm đông

Phóng sự - Ký sự
Thứ Năm, 15/01/2009, 00:00 (GMT+7)

Quang gánh đêm đông

TT - Hà Nội, những ngày rét đậm. Đêm mưa phùn lất phất, đường phố vắng người qua lại, nhưng ở các góc đường vẫn nghe trong gió những tiếng rao và bóng đôi quang gánh liêu xiêu dưới ánh đèn vàng đô thị. Họ như những thân cò lầm lũi kiếm sống trong đêm đông...
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=309877
Một cụ bà lầm lũi mưu sinh trong đêm đông Hà Nội. Không biết cụ buôn bán gì, tôi chưa kịp hỏi... - Ảnh: Q.LIÊN

20g, phố Nguyễn Quý Đức, vài phụ nữ ngồi co cụm bên đống lửa chất bằng củi vụn và bìa cứng. Những câu chuyện xoay quanh chủ đề thời tiết, gia đình, công việc và cái tết đang đến rất gần...

Thân cò trong đêm rét mướt

Sau lời than thở về một ngày ế ẩm, chị Nguyệt (46 tuổi, quê Ninh Bình), chừng như sốt ruột, đứng dậy quẩy gánh táo về phía một quán nhậu chào mời. Chị đã mệt lắm, bước chân liêu xiêu như chực ngã trên con đường nhớp nháp mưa phùn.

Chị tiếp tục hướng đến ngã tư Sở, đôi quang gánh liên tục vần đổi trên đôi vai gầy gộc nhô xương. Mệt và dừng lại nghỉ. Chị thở dài, mở bọc tiền lẻ được quấn nilông cột thun cẩn thận ra đếm. Được hơn 20.000 đồng tiền lãi. Bất chợt một khách qua đường hỏi mua cân táo, chị Nguyệt nở nụ cười rạng rỡ giống như họ có thể mua hết ngay cả gánh hàng. Đêm hôm đó tôi đã gặp ít nhất một nụ cười như thế. Nụ cười mang rất nhiều hi vọng về một ngày bán hết hàng, nhất là trong đêm rét cắt da cắt thịt.

22g, phố Cửa Nam, trời lại lất phất mưa. Chị Rền (58 tuổi, quê Thạch Thất), một người bán trứng vịt lộn dạo, khi phố đã vắng người mà vẫn còn hơn phân nửa. Chị gượng gạo cười: “Đêm nay bán được thế là may rồi. Trời rét buốt thế này ai cũng muốn về nhà đắp chăn sớm. Chẳng có mấy khách đâu!”.

Phải nhờ đến ánh đèn pha của một chiếc xe đi đường tôi mới thấy đôi chân nứt nẻ của chị Rền giấu trong đôi dép lê màu xanh nhạt. Chị Rền không đi giày. Chị lại giải thích: “Cả ngày đi bộ cũng ấm người, ngồi một chỗ mới thấy lạnh nhưng chân tôi nhức quá không cất bước được nữa rồi”. Chị bị bệnh viêm khớp, lại đi cả chục cây số giữa trời lạnh nên phải ngồi xoa bóp cho chân bớt nhức và chờ bán những quả trứng cuối cùng mới về nhà trọ ở phố Khâm Thiên.

23g20, ga Trần Quý Cáp, hàng nước đêm vẫn còn ánh đèn dầu leo lét. Một người đàn bà nằm trùm chăn ở vỉa hè ngồi nhổm dậy, gọi giật giọng: “Khúc ơi!”. Người bán bánh khúc chạy lại, nhưng nụ cười của chị vội tắt ngay sau đó khi người đàn bà mua bánh chợt rít lên: “Mày điên à? Tao chưa bao giờ mua cái bánh khúc giá 5.000 đồng cả, tao chỉ có 2.000 đồng thôi, mày cầm lấy!”. Và đồng tiền cắc được ném thẳng vào thúng bánh. Người bán bánh tên Nhàn (38 tuổi, quê Hưng Yên) đi một quãng xa, nói rằng mình còn gặp may vì vài hôm trước thôi, người bạn cùng trọ với chị bị đánh chảy máu mũi vì “can tội” chạy theo thằng nghiện đòi lại ví tiền. Cái kiểu mua như giật vậy không phải là hiếm với người nghèo kiếm ăn đêm.

Những người phụ nữ thân cò lặn lội trong đêm đông giá rét tôi gặp đều chép miệng: “Chẳng ai muốn đi đêm, lại là đêm đông rét như cắt da cắt thịt thế này. Chỉ vì hoàn cảnh nên buộc mình phải cố gắng!”.

Những vòng tròn miên man

Chị Rền có ba người con đã lập gia đình nhưng theo lời chị, “con cái nghèo chẳng sao nhờ cậy được”, lại có chồng bị đau ốm luôn. Khi trước còn sức khỏe chồng chị đi làm phu hồ, vài năm nay nghỉ việc ở nhà trông hơn một sào hoa màu. Nhưng năm nay hơn sào đỗ của gia đình chị bị hỏng hết trong đợt lụt vừa rồi.

Vì phải gắng nên chị Rền ngoài việc bán trứng dạo cho tới khuya còn nhận thêm phụ bếp cho một quán phở gần nhà trọ. Một ngày làm việc của chị Rền bắt đầu từ 4g sáng, dọn hàng, bưng bê và rửa bát đến tận trưa. Ăn vội bát cơm và đi chợ lấy trứng ở Văn Chương. Bắt đầu hành trình rong ruổi bán trứng trên những con phố cổ từ lúc 14g-23g. Ngày nhiều bù ngày ít, chị lãi ra năm, sáu chục nghìn, cộng cả tiền phụ bếp cũng được một khoản đủ trả tiền nhà trọ, tiền ăn và gửi tiền về cho chồng thuốc men.

Chị Bảo (45 tuổi) bán trứng ngải cứu, trứng vịt lộn ở góc đường Nguyễn Trãi cho biết nhà chị ở Ứng Hòa, cách chỗ làm hơn 40km nhưng để tiết kiệm tiền xe, ba mẹ con chị thay nhau mỗi tháng về một lần. Chỉ những ngày có việc gia đình chị mới tập trung đầy đủ.

Vài năm trước, vợ chồng mỗi người một thúng bánh mì đi bán ở hai phố. Có những đêm đông rét mướt, chị phát khóc vì đi bộ kiệt sức mà vẫn không bán được hàng sau một ngày ròng rã. Năm nay chồng chị phải ở nhà lo hương khói cho người mẹ mới mất. Cái ăn cả nhà bây giờ phụ thuộc vào gánh trứng của chị và tiền làm thuê của hai người con trai. Chị thuộc hàng tháo vát, mùa nào thức ấy, khi bán cháo, xôi, bánh khúc, mùa hè bán chè, mùa đông bán trứng... “Nhưng cũng chẳng cất mặt lên được” - chị thở dài.

Chị Nguyệt khoe thằng con thứ hai của chị đang học ĐH Công nghiệp Thái Nguyên. Khoe xong là nhíu mày vì nghĩ ngay đến khoản tiền hằng tháng phải gửi cho con hơn 700.000 đồng.

23g, bên rổ rau cải mới nhặt, chị Nguyệt chuẩn bị cho bữa tối. Một giấc ngủ ngắn để rồi 4g sáng dầm trong cái rét cắt da thịt, chị Nguyệt có mặt ở chợ Hà Đông để lấy hoa quả đem bán. Một ngày lại tiếp tục như một vòng tròn miên man, ra đi từ lúc mọi người chưa ngủ dậy và trở về khi phố xá vắng bóng người.

Đêm đông, họ dầm trong sương lạnh để nhen lên cho mình ngọn lửa mưu sinh nhọc nhằn.

Dự định lớn

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=309878
Chị Nguyệt rong ruổi từ 4 giờ sáng đến tận đêm khuya với gánh hoa quả, lúc thì lê, lúc thì táo. Với quang gánh này chị đang nuôi một con học đại học - Ảnh: Q.LIÊN

Ngồi gần chị Nguyệt hơn một giờ, tôi phát cười vì cách đếm tiền của chị. Mỗi khi có khách mua hàng trả tiền, lần nào chị cũng mang cả vốn lẫn lãi ra đếm, đếm từng đồng xu lẻ. Khi tôi thắc mắc, chị Nguyệt ghé sát vào tai tôi chia sẻ dự định lớn: “Tôi đang cố gắng dành dụm để góp cùng thằng con lớn mua cái xe máy”. Con trai lớn của chị Nguyệt đang làm công nhân ở Gia Lâm nhưng năm nay công ty ít việc, ra tết càng rỗi nên muốn mua xe để kiếm việc làm thêm.


Không nhà

Dự báo những ngày sắp tới phương Nam còn chịu hơn một đợt lạnh nữa. Nhiệt độ có thể xuống thấp hơn 17OC. Với nhiệt độ đó, những người vô gia cư, người ở quê lên Sài Gòn làm ăn nhưng không thuê được nhà chắc chắn sẽ chịu đựng một khoảng thời gian trước Tết âm lịch vô cùng khắc nghiệt.

0 giờ đêm qua, phóng viên Tuổi Trẻ đã ghi lại hình ảnh của những người không nhà trong đêm lạnh.

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=309882
Ông Điều Văn Trọng, 55 tuổi, ở lề đường Nguyễn Thị Diệu (Q.3) đã hơn mười năm qua. Cái lạnh Sài Gòn trong những ngày qua khiến bệnh phổi và đau bao tử hoành hành, đêm ông thường không ngủ được
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=309880

Cách đó không xa, trên cùng đường Nguyễn Thị Diệu, chị Tư và đứa con gái 3 tuổi ngủ say sưa. Chị cho biết mình lớn lên “ở chỗ này” và con chị giờ cũng đi theo vết xe cuộc đời của mẹ. Ban ngày chị đẩy xe khoai mì luộc đi bán
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=309881
Dưới một mái hiên trên đường Ba Tháng Hai, một người - không rõ ông hay bà - trải vài tờ giấy báo trên nền gạch lạnh, che thân bằng cái mền mỏng manh đắp không kín người

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=309879
Ông Đỗ Hữu Lực, 46 tuổi, quê An Giang, đạp xích lô ở Sài Gòn hơn mười năm nay. Ông không dám thuê nhà để dành tiền gửi về cho vợ con. Mấy hôm nay lạnh, có một người tốt bụng tặng tấm chăn để ông có cái đắp qua đêm lạnh


HOÀNG THẠCH VÂN

[TACA]
15-01-2009, 12:19 PM
tội quá đi.Nhìn mấy đứa bé ngủ ngoài đường trời lạnh thía này sao chịu nổi. anh em ta phải nhanh làm gì đấy thui......!

medotchua
15-01-2009, 02:37 PM
chưa thấy gì ông đăng ký tham gia đó nha
báo cho truoc la co kha nang toi nay la khóa sổ danh sách đó