PDA

View Full Version : Cảm ơn các chú hạc


phungmyhanh
15-09-2008, 11:13 PM
Trung thu, một trong những ngày lễ mà trẻ em Việt Nam trông chờ nhất, bởi ngày ấy các em được sum họp với ông bà, cha mẹ, được mặc quần áo đẹp, được ăn quà bánh… nhất là được rước đèn đêm trăng với những ông sao lấp lánh. Bất cứ 01 trẻ em Việt Nam nào đều có một ký ức tuổi thơ về trung thu.

Tuy nhiên, theo tôi, không có ký ức vui hay buồn mà chỉ có những ký ức đẹp, nghĩa là những ký ức không thể phai mờ, nó mãi mãi in sâu vào tâm trí mỗi người để mỗi mùa trung thu đến, nó lại hiện về.

Với tôi, ký ức thật đơn giản. Chỉ là những đêm trăng cùng bạn bè trong lớp cầm lồng đèn đi dọc một đoạn đường ngắn gần trường, sau đó nhà ai nấy về. Đơn giản vậy mà đã bao mùa trung thu trôi qua, tôi muốn 1 lần nữa được cầm đèn đi rước trong đêm trung thu, nhưng vẫn không thực hiện được. Có lẽ bây giờ các con đường đều được thắp đèn sáng trưng, lồng đèn cũng làm bằng điện nên thật lãng xẹt khi rước đèn điện trên một con đường đầy bóng đèn điện.

Năm nay mùa trung thu lại đến trong những cơn mưa tầm tã. Đã nhiều năm rồi, người dân Tây Ninh không được thấy ánh trăng tháng 8 tròn và sáng như cái mâm vàng bởi những đám mây đen cứ vần vũ đêm ngày. Trung thu năm vừa rồi, cơ quan chúng tôi không thể tổ chức Trung thu cho các em vì không có kinh phí, Trung thu năm nay tôi mong muốn sẽ tổ chức một hoạt động thật “hoành tráng” để các em có một đêm trung thu vui vẻ, sôi động và tôi mong muốn nó sẽ trở thành một ký ức đẹp trong lòng các em như thế hệ chúng tôi từng có.
“Một con én không làm nên mùa xuân”, tôi đã cố gắng thật nhiều, cố nghĩ ra các hoạt động vui chơi sôi nổi sao cho các em có thể vui chơi thoải mái, nhưng (giá như đừng có từ này) tất cả công sức của tôi sẽ đổ sông đổ biển nếu như không có KINH PHÍ…

Tôi biết Thuật đang chuẩn bị chương trình cho đêm Trung thu, tôi gọi điện cho em với một hy vọng mong manh. Thuật đã không làm tôi và trẻ em ở đây thất vọng. Mọi người đã đến như một cơn gió lạ thổi vào cánh đồng héo rũ. Trong bỗng chốc mọi thứ trở nên sinh động hơn, ồn ào hơn, tiếng hát đã cất lên và nụ cười đã nở trên môi các em.

Nếu không có khó khăn, thử thách thì kết quả đạt được không có giá trị. Nếu như hôm ấy không mưa thì có lẽ tôi đã không thấy hết được những tình cảm, những sự cố gắng của các thành viên dành cho chúng tôi. Là một cán bộ đoàn kỳ cựu, tình nguyện tôi có thừa, nhưng thật sự, những chàng sinh viên công tử, những tiểu thư thành phố đã làm tôi khâm phục khi các bạn dầm mưa, lội sình để tổ chức vui chơi cho các em ở đây.

Khi trời bắt đầu nhỏ những giọt mưa, tôi xót xa nghĩ rằng công sức lại đổ sông đổ bể nữa vì các em rất ngại trời mưa. Nhưng mọi thứ không như tôi nghĩ, các em đến mỗi lúc một đông, đông đến nỗi thật sự chúng tôi không thể kiểm soát được tình hình. Nhìn ánh mắt háo hức của các em tôi biết rằng công sức của chúng tôi bỏ ra không uổng phí. Ngày xưa vua Đường từng mất nước vì nụ cười của Dương Quý Phi, bây giờ vì nụ cười các em thơ, chúng tôi không tiếc công sức và sức khỏe của mình.

Lâu lắm rồi, có lẽ đã lâu lắm rồi, Dương Minh Châu không có một không khí sôi nổi hào hứng như vậy. Trẻ em đến đã đành, phụ huynh cũng đến, tôi còn thấy cả một ông cụ hàm răng không còn cái nào vẫn cười móm mém khi thấy các các em vui chơi. Một cô phụ huynh trong lúc thấy tôi kéo không nổi sợi dây căng bạt đã đến giúp tôi, suýt chút nữa cô đã bị sợi dây kéo đi.

Tất cả đến và đi nhanh quá (nhanh như Trư Bát Giới ăn nhân sâm ngàn năm vậy), nhanh đến nỗi tôi không kịp nhấm nháp và thưởng thức. Bây giờ đây, khi xem lại các hình ảnh của ngày hôm ấy tôi lại ước rằng mình chưa từng gọi điện thoại cho Thuật, chưa từng mời các bạn về đây tham gia, bởi như vậy tôi nghĩ sẽ tốt hơn. Ít ra là tốt hơn cho tôi và các em nhỏ ở đây. Bởi bây giờ trong tôi là một cảm giác khó tả, nó là mớ lẫn lộn của nhiều cảm xúc, nó cứ quẩn quanh cồn cào lấy tôi, chiếm của tôi một số thời gian đáng kể  tôi cảm thấy rất khó chịu, tôi khó chịu không hiểu vì sao tôi khó chịu. Còn các em thiếu nhi cứ liên tục hỏi bao giờ các anh chị ấy về nữa, trung thu năm sau các anh chị có về nữa không? …

Tôi biết các em ở đây sẽ mãi mãi không bao giờ quên một mùa trung thu sôi động vừa qua. Như vậy tôi đã thành công một phần, khi biết rằng trong ký ức tuổi thơ của một số em đã có hình ảnh chị Hằng, chú Cuội, đã có những trò chơi ném còn, đá bánh, kéo co dưới mưa… điều đó đáng giá vạn lần so với mọi thứ.

Thuật, có hạnh phúc nào mà trọn vẹn phải không? Tuy là vui nhưng không thể không có 1 chút buồn và chị nghĩ là chị biết em buồn điều gì. Thật sự điều đó làm chị thấy ray rứt rất nhiều. Và chị cũng mong em và các bạn hiểu và thông cảm cho chị.

Cuối cùng, một lần nữa cám ơn Thuật và tất cả mọi người đã đem đến cho trẻ em Dương Minh Châu một mùa trung thu sôi động và nhiều ý nghĩa. Tôi mắc nợ các bạn. Người ta thường đến với nhau vì nợ… vì duyên phải không? Hy vọng nợ của chúng ta ngày càng nhiều (ngoài nợ tiền):Onion33:.

thuat.bui
23-09-2008, 11:25 PM
Chả biết sao bài viết của Chị Hạnh lại ở chế độ unapprove. Hôm nay mới phát hiện. Cảm ơn Chị đã chia sẻ với cả nhà.

Khúc Thụy Du
23-09-2008, 11:28 PM
Chị Hạnh viết hay quá! Tới giờ em còn chưa quên được chương trình trung thu đó!

Duongnthao
24-09-2008, 06:52 AM
Cả nhà tụi em sẽ càng vững bước hơn khi bên cạnh có những người đồng hành như chị. Cảm ơn chị rất nhiều về bài viết.

Chúc chị và Cả Nhà môt ngày nắng đẹp:Onion21:

heo ut
24-09-2008, 07:19 AM
"...nhưng thật sự, những chàng sinh viên công tử, những tiểu thư thành phố đã làm tôi khâm phục khi các bạn dầm mưa, lội sình để tổ chức vui chơi cho các em ở đây."

khoái nhất câu này:Onion33:
Cảm ơn chị, bài viết hay quá! Em nghĩ ko chỉ riêng chị hay các em nhỏ ở DMC mà chính tụi em cũng vậy, đến giờ cái cảm giác xúc động và hạnh phúc vẫn len lỏi trong mỗi người, khi cùng với mọi người tổ chức một chương trình ý nghĩa như vậy, mặc dù trời mưa và đã có nhiều khó khăn ngoài dự kiến! Một lần nữa, cảm ơn chị, cảm ơn DMC đã cho em một mùa trung thu thật ý nghĩa và chắc chắn sẽ không bao giờ quên!:3ca8b998:

gemini
24-09-2008, 09:44 AM
Hi vọng sẽ lại về chị à.....:5fc0f220:

Bui Nguyen
24-09-2008, 10:46 AM
Cảm ơn Chị, bài viết rất cảm động và nhìu tình cảm :28pchgwe:
Hy vọng sẽ gặp lại Chị và các em trong những dịp sắp tới!:3d35bdf8:

phungmyhanh
24-09-2008, 01:19 PM
hí hí hí, cảm ơn mọi người nhé! cứ tưởng bị quăng sọt rác rồi...:Onion08:

Thật tình sau buổi tối sau khi các bạn về, mình nằm mãi mà ko ngủ được, cứ trằn trọc hoài về những chuyện vừa xảy ra. Thế là ngồi dậy viết, cứ viết hoài, viết cho bằng hết những suy nghĩ trong đầu mình.

Đầu tiên là mình định viết thành bài cám ơn các bạn trên báo (đang là CTV báo TN), nhưng rồi cứ bị tình cảm nó lôi tuột đi. Cuối cùng chệch hướng, ko thể sửa lại đc, cũng ko muốn sửa nữa. Thế là lọ mọ post lên diễn đàn, nhưng cũng chẳng hiểu sao post xong mà chẳng thấy đâu, cứ nghĩ là chờ duyệt...

Thôi vậy, thà muộn còn hơn ko (có chồng còn hơn ở giá), xem như đây là lời cảm ơn của tất cả mọi người ở Dương Minh Châu gởi đến tất cả thành viên NHG, nhất là hạc đầu đàn Bùi Nghĩa Thuật (sẵn đòi luôn cái nón tai bèo hôm bữa, nhớ giả nhé!). Một lần nữa cám ơn tất cả các chú hạc dễ thương.

Có lẽ nhờ vậy mà kéo mình đến gần NHG hơn, đến gần mọi người hơn. Bây giờ mình đã làm quen đc 1 số bạn rồi. Và cám ơn T cho chị cảm nhận lại 1 chút ấm áp của sự tình nguyện và yêu thương.

@ DCV: đây mới là bài chào hàng của chị, chứ ko phải bài thơ chết tiệt kia đâu.:knowfinalschedule:

thuat.bui
24-09-2008, 01:50 PM
Hic, cái mũ ấy đâu mất dzồi ấy chị ạ. Hị hị hị :3eb4e7b3:

phungmyhanh
24-09-2008, 07:59 PM
Hic, cái mũ ấy đâu mất dzồi ấy chị ạ. Hị hị hị :3eb4e7b3:

:cai_nhau::63d4808b::63d4808b::63d4808b::63d4808b: :63d4808b::1dayb4final::yct031:

nguyenthaithuan
24-09-2008, 09:00 PM
Những kỉ niệm không thể nào quên. Đơn giản yêu và nhớ...

thuat.bui
24-09-2008, 09:07 PM
Những kỉ niệm không thể nào quên. Đơn giản yêu và nhớ...

Úi chà, đồng chí Thái Thuận đã vào rồi đây này bà con ơi. Tưởng em không đăng ký tài khoản trên này luôn chứ :Onion21:

binladens
24-09-2008, 09:11 PM
@phungmyhanh : bài này chào hàng của chị mà đắt ghê

phungmyhanh
25-09-2008, 09:16 AM
@ Thuận: nhìn Thuận đáng yêu quá cơ.Con Lulu nhà chị lúc nhe răng nhìn cũng đáng vậy đấy!:4:

nguyenthaithuan
25-09-2008, 07:06 PM
Úi chà, đồng chí Thái Thuận đã vào rồi đây này bà con ơi. Tưởng em không đăng ký tài khoản trên này luôn chứ :Onion21:
Đề nghị anh Thuật xem lại hồ sơ của em, hơi bị thâm niên đấy nhá :b4midterm:

Bui Nguyen
30-09-2008, 07:59 AM
Đề nghị anh Thuật xem lại hồ sơ của em, hơi bị thâm niên đấy nhá :b4midterm:
Dzụ này phải xử nặng lên nhé em, chứ mùh xử nhẹ quá là anh Thuật lại quên ngay đấy yyyyyyyyyyyyy :dde85913::4a46b55d020017fx:

nguyenthaithuan
30-09-2008, 05:56 PM
Dzụ này phải xử nặng lên nhé em, chứ mùh xử nhẹ quá là anh Thuật lại quên ngay đấy yyyyyyyyyyyyy :dde85913::4a46b55d020017fx:
Có "ai" nghe thấy gì chưa? Tốt nhất là nên thành khẩn để hưởng chính sách khoan hồng, hehe.:abo_lee:

hoa hương cỏ
01-10-2008, 12:25 PM
lão ấy già rồi, cái gì cũng quên cả

medotchua
01-10-2008, 09:09 PM
bậy nè
dù sao Thuật cũng là chủ nhiệm, nhiều việc lắm, đâu phải việc gì cũng nhớ, phải thông cảm chứ,
nhẹ nhẹ phạt gọi là hình thức cho có thui
Cứ áp dụng hình phạt nhẹ nhất
Ba bước Quỳ, Một bước Lạy từ nhà Thuật tới nhà Thuận
quyết định vậy nha

lonely
02-10-2008, 12:31 AM
Có người đâm sau lưng chiến sĩ kìa, xử mau đ/c Thuật, lonely cổ vũ tinh thần nha

anh.le
02-10-2008, 10:00 AM
Có người đâm sau lưng chiến sĩ kìa, xử mau đ/c Thuật, lonely cổ vũ tinh thần nha

Lonely là đồng chí nào ấy nhỉ. Mình có quen mặt không ta :Onion35::Onion35::Onion35:

Bui Nguyen
02-10-2008, 12:39 PM
Lonely là đồng chí nào ấy nhỉ. Mình có quen mặt không ta :Onion35::Onion35::Onion35:

Có quen nhưng vì nhiều cô quá nên không nhớ nổi đâu!:dde85913::dde85913:

hoa hương cỏ
02-10-2008, 02:19 PM
trời anh Thuật đang dựa vào mỹ nhân để mà sống xót hả

woflman
02-10-2008, 04:50 PM
trời anh Thuật đang dựa vào mỹ nhân để mà sống xót hả

Cái này đúng đó, Nhìn cái avatar, nhìn cái mặt + Thái độ là biết liền. Xui cho em nào dính vào ông này , chán ghê :-S



Note: Bài này là bài cuối của topic này nha mọi người. Xa chủ đề cám ơn các chú hạc của chị Phungmyhanh hơi xa rồi.
Các bài kô liên quan về sau sẽ bị del :">


Thanks all
Woflman