Có đi xa và đời con mới hiểu được gia đình quan trọng như thế nào. Nhiều lúc con muốn vứt bỏ hết tất cả, công việc, học hành ở Sài Gòn ồn ào để chạy về bên Mẹ, để được Mẹ ôm trong vòng tay yêu thương, ăm món ăn Mẹ nấu và được các Dì, các Cậu hỏi han đủ điều...Đó là những khoảnh khắ hạnh phúc nhất. Con nhớ ngày nhỏ con là đứa khó nuôi, hay đau ốm và lại rất lì. Mỗi khi con bệnh Mẹ phải bỏ hết mọi việc chỉ để chăm con, Mẹ ngồi canh con đến tận khuya, đút cho con từng muỗng cháo...Con sợ nhất là cạo gió, nhưng lần nào con sốt Mẹ cũng cạo gió mặc cho con la hét, khóc than cỡ nào,lúc đó con ghét Mẹ lắm, nhưng khi cạo xong Mẹ liền ôm con vào lòng, xoa xoa khắp người cho con thế là giận hờn của con tan biến mất và ngoan ngoãn nằm trong lòng Mẹ. Nhà mình có 3 Mẹ con, một mình Mẹ vất vả nuôi 2 chị em con nên nhà lúc nào cũng thiếu trước hụt sau, tiền học phí năm nào cũng không đóng nổi vì vậy mà chẳng năm nào chị em con đuợc nhận giấy khen mặc dù đủ điểm. Lúc đó 2 chị em đều buồn nhưng giấu trong lòng, tuy nhiên Mẹ vẫn biết nên tối nào Mẹ cũng nằm gác tay lên trán thở dài rồi quay sang an ủi tụi con và khuyên tụi con đừng nản mà hãy cố gắng học cho giỏi. Các Dì, Cậu thương tụi con lắm, dù cuộc sống cũng không khá hơn mấy nhưng lúc nào cũng giúp đỡ nhà mình. Dì Thuỷ năm nào cũng mua sách vở và quần áo cho tụi con. Cậu Tuấn đi làm trong rừng sâu lâu lâu mới về một lần, lần nào về cũng giúi tiền vào tay tụi con. Dì Hà thì nấu món gì ngon cũng đem qua cho tụi con ăn. Cậu Ba thì ít nói nhưng thương tụi con lắm, lúc nào vô nhà cũng kiểm tra xem nhà còn gạo ko. Rồi còn cậu Hải, dì Bé nữa ai cũng thương tụi con hết trơn. Con nhớ năm con học lớp 7, trời hạn hán, mùa màng thất bát, nhà nào cũng khó khăn. Dượng Tính mới mất nên nhà mình ở với dì Hà 1 thời gian vì dì Hà còn 3 đứa con nhỏ nữa. Hai gia đình, 7 nhân khẩu, 2 người phụ nữ làm trụ cột gia đình trong hoàn cảnh khắc nghiệt của cuộc sống. Mẹ và Dì phải đi làm đá ở mỏ đá, hôm đó con đi đưa cơm cho Mẹ và Dì mà lúc về muốn khóc, Mẹ và Dì phải làm những công việc nặng nhọc của đàn ông, đá đập ra Mẹ và Dì phải bê đá ra chỗ trống, giữa cái trưa nắng gắt của mùa hạn hán hai người phụ nữ lặng lẽ bê những viên đá nặng nhọc mà không than lời nào... Hình ảnh đó con chưa bao giờ quên... Bây giờ hai chị em con đều đã ra trường và làm việc ở Sài Gòn, tuy cuộc sống vẫn còn khó khăn nhưng tụi con sẽ cố gắng sống cho thật tốt để Mẹ và các Dì Cậu vẫn tự hào về tụi con như ngày nào. P/S:Tặng Mẹ, dì Thuỷ, cậu Ba,cậu Hải, dì Hà, cậu Tuấn, dì Bé.












Nhật ký